Đối tác chiến lược

chung cư imperia garden

Cuộc thi viết thư cho người yêu thương. Những bài thi đạt kết quả cao (phần 6)

Mẹ thân yêu!

Có lẽ mẹ sẽ bất ngờ khi nhận được lá thư này của con, bởi, từ nhỏ đến giờ con chưa từng viết dòng nào cho mẹ. Con vốn là một đứa trẻ vô tư, vô tâm, con chẳng mấy khi biểu lộ tình cảm của con dành cho mẹ. Đến ngày hôm nay, đã là học sinh lớp 12, thì tính tình con vẫn chỉ như một đứa trẻ. Con sẽ mãi vô tư như thế, nếu như con không nhìn thấy mái tóc đã bạc của mẹ, tiếng ho khe khẽ của mẹ lúc đêm khuya, và con đã quyết định, mình phải làm một điều gì đó…

Người phụ nữ là những người thiệt thòi hơn cả. Mẹ mang nặng đẻ đau để sinh con ra, nỗi đau đớn khi sinh con không phải ai cũng có thể hiểu được. Mẹ đã hy sinh cho con quá nhiều, tuổi thanh xuân, sức khỏe… Có lẽ là cả cuộc đời mẹ nữa.

Được sống trên cuộc đời này, được làm con mẹ, đối với con là một món quà vô giá. Mẹ luôn lo lắng cho con từng bữa ăn, giấc ngủ, từng cái áo, đôi giày. Đối với mẹ niềm hạnh phúc nhất là được nhìn bố con con khỏe mạnh, vui vẻ, mẹ chẳng bao giờ để ý đến bản thân mình. Những món ăn ngon mẹ đều dành hết cho con, những lần đi sắm Tết, mẹ cũng chỉ chăm chú mua cho con, cho bố, mẹ không nghĩ rằng mình cũng cần một bộ quần áo mới.

Cứ như thế, cuộc đời mẹ lặng lẽ trôi qua, dường như con và bố là cả cuộc sống của mẹ rồi. Con vốn là một đứa trẻ không khỏe mạnh, thế là nỗi lo của mẹ lại càng nhân thêm, chỉ cần con hơi mệt mỏi, mẹ lại hốt hoảng mua thuốc, không khi nào là mẹ quên nhắc con mặc áo ấm. Những ngày con bị bệnh, cũng là mẹ thức trắng đêm chăm sóc cho con, đút cho con từng thìa cháo từng viên thuốc, dù cho con có khó chịu, không muốn ăn, thậm chí là giận dỗi mẹ, mẹ cũng chẳng để tâm, chỉ mong con mau khỏi bệnh, nghĩ lại, con thấy giận mình quá.

Mẹ vẫn hay bị mất ngủ, thế là hằng đêm mẹ lại khẽ vào phòng con, kéo mền đắp kín cho con, mẹ sợ con lạnh, sợ con đau.

Mẹ từng nóivới con, nuôi con được đến bây giờ thật không dễ dàng, con vẫn biết hết những khổ tâm, lo toan của mẹ, chỉ là, sao con cứ mãi vô tư… Con vẫn luôn nhớ những lần mẹ dát con đị chơi, con ríu rít theo mẹ, còn mẹ mỉm cười hạnh phúc. Lần đầu tiên đi học là mẹ dắt con tới truòng, rồi nhgững kì thi diễn ra, nhiều lúc mẹ còn lo lắng hơn cả con, mẹ dậy từ sớm để chuẩn bị mọi thứ cho con, có lẽ, con là đứa trẻ hạnh phúc nhất.

Mẹ bây giờ đã không còn trẻ nữa rồi, sức khỏe không còn tốt nưã, những lần mẹ mệt, rồi đi khám bệnh, là những lần con lo sợ, con thầm cầu xin để rồi thở phào khi mẹ nói mẹ không sao. Con sợ, sợ lắm, một ngày không còn được nhìn thấy mẹ, được mẹ ôm ấp, vỗ về, mẹ ơi, con biết phải làm sao nếu không có mẹ. Khi mẹ hỏi con muốn đi học xa hay không, con đã dứt khoát là không, bởi vì con muốn ở bên mẹ, con không muốn mẹ lại thêm chồng chất nỗi lo cho con.

Những khi mẹ đau ốm, không có bố, có con ở nhà, mẹ biết phải làm sao. Mẹ ơi, có lẽ, mẹ đã hi sinh quá nhiều cho con rồi, con bây giờ cũng đã lớn, mẹ cũng bớt đi được gánh nặng, mẹ đừng chỉ mãi hi sinh như thế nữa, mẹ hãy sống cho cuộc sống của mình đi. Mẹ ơi con xin lỗi, vì bao lần con đã làm mẹ phiền lòng, làm mẹ rơi nuóc mắt. Và con cũng cảm ơn mẹ thật nhiều, vì tình yêu thương, vì sự vị tha mẹ dành cho con. Con hi vọng mẹ sẽ thật khỏe mạnh, vì môiũ bước đường của con, con luôn mong có mẹ ở bên, mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho con. Con ít khi nói điều này, nhưng mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm!

Con của mẹ.

                                                                                           Thiên Trang

 dethi xem ngoaikhoa  duhoc