Đối tác chiến lược

chung cư imperia garden

Trần Hoàng Ngọc Khánh - 12A4 - Cảm nhận, kể chuyện về hình tượng người lính

“ Tuổi trẻ anh gửi lại mảnh trăng thề

Cho bến nước, gốc đa, cho lời ru của mẹ

Câu ca dao của một thời thơ bé

Hóa những cánh cò ấp ủ niềm tin..”

(Trích Tuổi trẻ của anh – Mai Triết)

Chiến tranh đã qua đi hơn bốn mươi năm, thế nhưng những nỗi đau vẫn còn đó cháy âm ỉ trong cuộc sống tưởng chừng như độc lập, hạnh phúc này. Hòa bình hôm nay chúng ta có được phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người chiến sĩ. Độc lập hôm nay chúng ta có được phải đánh đổi bằng giọt nước mắt của mẹ già, của những người vợ và cả những đứa con thơ... Tôi đọc bài “ Đất nước” của Nguyễn Khoa Điềm, với ông không chỉ những anh hùng tên tuổi làm nên đất nước mà còn là những chiến sĩ vô danh, chiến đấu anh dũng và hi sinh thầm lặng cùng “ nấm mồ viễn xứ”, chẳng một ai nhớ mặt chẳng một ai đặt tên. Hôm nay tôi muốn chia sẻ với các bạn về cậu tôi - một người chiến sĩ là cựu học sinh của trường Bùi Thị Xuân, đã hi sinh trong cuộc chiến đấu chống lại thế lực phản động Fulro.

Lại nói một chút về thế lực phản động Fulro, thế lực thù địch với âm mưu lôi kéo nhiều đồng bào dân tộc thiểu số ở các tỉnh vùng Tây Nguyên chống phá Cách mạng. Từ năm 1975 đến 1991 là thời kỳ Fulro hoạt động vũ trang tàn bạo, phức tạp nhất, kéo dài hàng chục năm trời. Chúng tấn công vũ trang, bắn phá, đốt nhà, cướp bóc, bắt cóc và giết hại dân lành, gây căm phẫn trong nhân dân, tội ác trải dài khắp các tỉnh Tây Nguyên.

Ngày 8/5/1978, cậu tôi hiện là học sinh của trường Bùi Thị Xuân,theo lệnh tổng động viên của Thành ủy Đà Lạt đã “ rời giảng đường, gác bút nghiêng theo nghiệp binh đao”, lúc đấy cậu tôi mới 18 tuổi, được xét đặc cách tốt nghiệp. Vào bộ đội cậu tôi thuộc đơn vị C3-840 đóng quân ở huyện Lạc Dương. Cậu rất ít khi được về nhà dù cho Lạc Dương và Đà Lạt chỉ cách nhau hơn mười kilomet; mỗi lần cậu viết thư về nhà đều là nét mực xanh quen thuộc của bút Ba Đình, dặn dò sáu người em phải chăm lo học hành, phụ giúp ba mẹ để cậu yên tâm công tác. Mẹ tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cậu lúc chưa đi bộ đội, mỗi trưa đi học về đều gánh theo một bao mạt cưa ở xưởng gỗ của trường (hiện nay là nhà đa năng) để đun nấu, rồi cậu đi cắt rau heo, quán xuyến hết những việc lặt vặt. Thời gian như thoi đưa, thấm thoắt đã hai năm trôi qua, tết năm 1980 cậu không về; đến ngày 8/2/1980, khoảng tám giờ tôi nhà tôi tiếp đón một đoàn khách. Chiếc xe Jeep đ xịch lại trước cửa nhà, ai cũng vui mừng vì tưởng cậu tôi được về phép, thế nhưng bước xuống xe không có cậu, chỉ có một cán bộ khu phố trưởng cùng hai chiến sĩ. Ông ngoại tôi mời họ vào nhà, sai mẹ rót nước chưa kịp uống thì hai người chiến sĩ đã đứng dậy chào trong tư thế nghiêm rồi cất giọng:” Thưa bác, đồng chí Nguyễn Hữu Lợi đã hi sinh…”. Lúc đó, bà ngoại tôi ngất xỉu, ông ngoại thất thần đánh vỡ chén trà trên tay, từng giọt nước mắt ông lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo đọng vào trong những nếp nhăn nhíu lại đau khổ, không khí chìm vào im lặng rồi bỗng vỡ òa bởi giọng nói non nót của dì tôi (lúc đó dì mới ba tuổi): “Anh ba không về nữa hả ba?”. Từng tiếng ngọng nghịu của dì đánh vỡ hoàn toàn sự kiềm nén cảm xúc, những con tim như bị bóp chặt rồi vỡ vụn, lúc đó trời đổ mưa, cả nhà ngoại tôi cũng thấy lòng đau đớn và khóe mắt tràn lệ. Một tuần sau, kỉ vật của cậu được trả về, chẳng có gì nhiều nhặn, một cái ba lô sờn cũ, một đôi dép cao su đã gần mòn hết, một cái bi-đong, một cuốn sổ tay, một bộ quân phục và một tập thư cậu viết nhưng chưa kịp gửi. Đồng đội cậu kể rằng, rạng sáng ngày hôm đó, đơn vị C3-840 của cậu cùng nhiều đơn vị khác nhận được lệnh truy quét giặt Fulro khẩn cấp, giặt Fulro giả trang thành bộ đội ta rồi khiến cho đơn vị mất đề cao cảnh giác liền xả súng vào, mảnh đạn M79 ghim vào gáy cậu, máu chảy, dù đã được đưa đến trạm xá cấp cứu thế nhưng cậu đã hi sinh. Năm 1980, cậu hai mươi tuổi mẹ tôi mười bốn tuổi. Năm 1986, cậu hai mươi tuổi mẹ tôi hai mươi tuổi. Năm 2000, mẹ tôi ba mươi bốn tuổi cậu tôi vẫn hai mươi tuổi. Năm 2017, mẹ tôi năm mươi mốt tuổi cậu vẫn ở mãi tuổi hai mươi, cái tuổi đầy hoài bão, đầy sức sống nhất của một đời người. Ở tuổi hai mươi, cậu tôi hi sinh, trên tấm bia đá khắc chữ: “TỔ QUỐC GHI CÔNG, LIỆT SĨ NGUYỄN HỮU LỢI”.

Nhìn lại những ngày khó khăn gian khổ, nhìn lại một thời “máu và hoa”, tôi càng tự hào về sự đóng góp lớn lao của người lính, không chỉ trong chiến tranh mà còn trong thời bình, những chiến sĩ Trường Sa, Hoàng Sa ngày đêm bảo vệ từng hòn đảo, từng dải đất, từng ngọn sóng quê hương. Hôm nay, trang sử mới của đất nước Việt Nam độc lập được mở ra, tiếp nối truyền thống yêu nước của cha ông, người lính còn phát huy thêm thế mạnh của mình trong công cuộc xây dựng bảo vệ đất nước; cùng trọng trách thiêng liêng, sứ mệnh cao cả, nhịp đập cháy bỏng trong tim người lính hòa vào nhịp đập của dân tộc của Tổ Quốc. Cầm chắc tay súng canh gác giấc ngủ bình yên cho non sông cùng lí tưởng: “ Nếu là người tôi sẽ chết cho quê hương”.

Đà Lạt, ngày 10 tháng 12 năm 2017.

 dethi xem ngoaikhoa  duhoc