Đối tác chiến lược

chung cư imperia garden

Hoàng Vũ Nhã Tiên - 10A4 - Cảm nhận, kể chuyện về hình tượng người lính

Nắng hạ ngày càng nhạt dần thay vào đó là những trận gió rít của mùa đông. Một trận gió mạnh ùa đến, cái ký ức ngày xưa ấy lại ùa về bên tôi. Là khoảng thời gian hai năm trước đây, cũng vào mùa đông này- cái mùa gió lạnh kinh khủng hình ảnh đứa cháu nhỏ ngối xoa bóp chân cho ông chợt sống dậy trong tôi. Tôi vẫn nhớ vào những lần trời trở gió tay chân ông vẫn thường hay đau nhức như vậy, thế là tôi hì ha hì hụt đi thoa dầu cho ông liền. Tôi vẫn nhớ như in ngay chân ông có một vết thẹo lồi khá lớn, đó là dấu tích thời chiến tranh để lại. Ông kể rằng hồi xưa ông là một người lính. Ông và tôi cùng ôn lại những kí ức xưa, cái thời bom dội, thời chân trần cầm súng hi sinh vì độc lập tự do của đất nước. Hình tượng người lính cao quý, đẹp đẽ ấy vẫn sống mãi trong lòng tôi. Nhưng bây giờ thì sao người lính ấy đã rời xa tôi mãi mãi, vì đã mãi dành trọn tuổi trẻ, sức trai tráng để bảo vệ Tổ quốc cho nên với cơn gió đông đó, ông đã không giữ trọn lời hứa rằng sẽ ở mãi bên cạnh tôi, ông đã ra đi, đi về nơi bình yên nhất, nơi mà có các đồng độ vủa ông ở đó- nhừng người đã ngã xuống vì đất nước. Với tôi họ vẫn mãi là những vị anh hùng vẫn mãi là tấm gương sáng chói để tôi noi theo.

 Ông kể rằng ông gia nhập quân đội từ năm vừa tròn 20 tuổi với vai trò bộ binh - quân tiếp viện. Khoảng thời gian đó thật sự vô cùng gian nan và khó khăn: đi bộ hàng tháng trời, đối đầu với hàng tá dịch bệnh, thiếu lương thực... nhưng trong lòng mỗi người vẫn chứa đựng niềm lạc quan yêu đời đến lạ thường. Khoảng giai đoạn là giai đoạn kháng chiến chống Mỹ (1955 – 1975) thật sự vô cùng khốc liệt. Ông cùng những người đồng đội xuyên qua những cánh rừng có những lần như muốn ngã quỵ nhưng với ý chí khát khao dành lại độc lập cho Tộ quốc họ vẫn không lùi bước. Đoàn binh hùng dũng bước đi mặc cho những cơn gió gào thét, mặc cho mưa rơi nặng hạt, mặc cho những ngày trời rét đậm, , mặc cho những ngày trời nóng bức. Ôi những cái ngày đáng nhớ! Ông chôn chặt trong tim. Trải qua nhiều khó khăn ý chí lại trở nên mạnh mẽ. Chân bước đều, miệng hô to khẩu hiệu. Ông kể rằng tuổi trẻ ông gắn chặt với tuyến đường Trường Sơn trải dài từ miền Bắc ra tận miền Trung, con đường này gần như ông đã thuộc và ghi nhớ những ngõ rẽ. Có những chuyến đi kéo dài đến hàng tháng ròng rã. Với vai trò là bộ binh – quân tiếp viện ông cùng với đồng đội luôn phải nỗ lựchết sức để tiếp viện lương thực, quân lính vàgiúp đỡ những vùngđang gặp khó khăn. Ban đầu gần như muốn bỏ cuộc nhưng với yêu Tổ quốc nồng nàn mà những người lính đã không bỏ cuộc và noi theo lý tưởng cách mạng . Bao nhiêu trận bom như mưa trút, súng đạn như là một người bạn lúc nào cũng sát cánh kế bên. Sự anh dũng, dũng cảm sẵn sàng hi sinh vì đất nước của các người lính đã được thể hiện qua các tác phẩm văn học: Đồng chí của Chính Hữu, Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Việt Bắc... Các anh là những tấm gương sáng cho tầng lớp trẻ Việt Nam học tâp75 và noi theo.

  Ông tôi đã từng nói “Một cây làm chẳng lên non, ba cây chụm lại lên hòn núi cao” với sự đoàn kết và gắn bó chặt chẽ chúng ta đã dành được chiến thắng, giải phóng đất nước, giành độc lập tự do như ngày hôm nay. Những người lính nhưông đã góp phần quan trọng trong sựấm no hạnh phúc củađất nước và kể cả sự phát triển. Nếu khôngcó những người lính đứng lên đấu tranh vì độc lập của đất nước thì dất nước Việt Nam của chúng ta sẽ không có được như ngày hôm nay, ViệtNam sẽ là một đất nước chìmđắm trong chiến tranh, mãi mãi là nô lệ của các cường quốc khác.

    Tôi vẫn luôn tự hào vềông - người lính sẵn sàng hi sinh vềđất nước, người mà có lòng yêu nước nồng nàn. Ông là đại diện cho hàng vạn người lính kháng chiếnđi theo lý tưởng cụ Hồ. Những chàng trai tráng từ rất nhiều nơi đây lại họp lại một nơi, cùng chung lý tưởng cách mạng và lòng yêu nước nồng nàn đã làm một điều rất là vĩ đại - thống nhấtđất nước Việt Nam dân chủ cộng hoàđem lạiấm no hạnh phúc

 dethi xem ngoaikhoa  duhoc