Đối tác chiến lược

chung cư imperia garden

Thi An toàn giao thông

HÌNH ẢNH DÙNG CHO CÂU HỎI MINH HỌA

Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

Hành vi vi phạm: điều khiển xe chạy dàn hàng ngang từ 03 (ba) xe trở lên.

Tại điểm b, Khoản 2 Điều 6Nghị định 46/2016/NĐ-CP quy định: Người điều khiển xe mô tô, xe gắn máy (kể cả xe máy điện), các loại xe tương tự xe mô tô và các loại xe tương tự xe gắn máy điều khiển xe chạy dàn hàng ngang từ 03 (ba) xe trở lên, sẽ bị phạt từ 80.000 đồng đền 100.000 đồng.

3 HÌNH SỬ DỤNG ĐỂ THI

1

Hình 1: Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

 2

HÌNH 2 Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

3

HÌNH 3 Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

4

 

HÌNH ẢNH DÙNG CHO CÂU HỎI MINH HỌA

Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

Hành vi vi phạm: điều khiển xe chạy dàn hàng ngang từ 03 (ba) xe trở lên.

Tại điểm b, Khoản 2 Điều 6Nghị định 46/2016/NĐ-CP quy định: Người điều khiển xe mô tô, xe gắn máy (kể cả xe máy điện), các loại xe tương tự xe mô tô và các loại xe tương tự xe gắn máy điều khiển xe chạy dàn hàng ngang từ 03 (ba) xe trở lên, sẽ bị phạt từ 80.000 đồng đền 100.000 đồng.

3 HÌNH SỬ DỤNG ĐỂ THI

Hình 1: Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

HÌNH 2 Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

HÌNH 3 Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

Cuộc thi viết thư cho người yêu thương. Những bài thi đạt kết quả cao (phần 6)

Mẹ thân yêu!

Có lẽ mẹ sẽ bất ngờ khi nhận được lá thư này của con, bởi, từ nhỏ đến giờ con chưa từng viết dòng nào cho mẹ. Con vốn là một đứa trẻ vô tư, vô tâm, con chẳng mấy khi biểu lộ tình cảm của con dành cho mẹ. Đến ngày hôm nay, đã là học sinh lớp 12, thì tính tình con vẫn chỉ như một đứa trẻ. Con sẽ mãi vô tư như thế, nếu như con không nhìn thấy mái tóc đã bạc của mẹ, tiếng ho khe khẽ của mẹ lúc đêm khuya, và con đã quyết định, mình phải làm một điều gì đó…

Người phụ nữ là những người thiệt thòi hơn cả. Mẹ mang nặng đẻ đau để sinh con ra, nỗi đau đớn khi sinh con không phải ai cũng có thể hiểu được. Mẹ đã hy sinh cho con quá nhiều, tuổi thanh xuân, sức khỏe… Có lẽ là cả cuộc đời mẹ nữa.

Được sống trên cuộc đời này, được làm con mẹ, đối với con là một món quà vô giá. Mẹ luôn lo lắng cho con từng bữa ăn, giấc ngủ, từng cái áo, đôi giày. Đối với mẹ niềm hạnh phúc nhất là được nhìn bố con con khỏe mạnh, vui vẻ, mẹ chẳng bao giờ để ý đến bản thân mình. Những món ăn ngon mẹ đều dành hết cho con, những lần đi sắm Tết, mẹ cũng chỉ chăm chú mua cho con, cho bố, mẹ không nghĩ rằng mình cũng cần một bộ quần áo mới.

Cứ như thế, cuộc đời mẹ lặng lẽ trôi qua, dường như con và bố là cả cuộc sống của mẹ rồi. Con vốn là một đứa trẻ không khỏe mạnh, thế là nỗi lo của mẹ lại càng nhân thêm, chỉ cần con hơi mệt mỏi, mẹ lại hốt hoảng mua thuốc, không khi nào là mẹ quên nhắc con mặc áo ấm. Những ngày con bị bệnh, cũng là mẹ thức trắng đêm chăm sóc cho con, đút cho con từng thìa cháo từng viên thuốc, dù cho con có khó chịu, không muốn ăn, thậm chí là giận dỗi mẹ, mẹ cũng chẳng để tâm, chỉ mong con mau khỏi bệnh, nghĩ lại, con thấy giận mình quá.

Mẹ vẫn hay bị mất ngủ, thế là hằng đêm mẹ lại khẽ vào phòng con, kéo mền đắp kín cho con, mẹ sợ con lạnh, sợ con đau.

Mẹ từng nóivới con, nuôi con được đến bây giờ thật không dễ dàng, con vẫn biết hết những khổ tâm, lo toan của mẹ, chỉ là, sao con cứ mãi vô tư… Con vẫn luôn nhớ những lần mẹ dát con đị chơi, con ríu rít theo mẹ, còn mẹ mỉm cười hạnh phúc. Lần đầu tiên đi học là mẹ dắt con tới truòng, rồi nhgững kì thi diễn ra, nhiều lúc mẹ còn lo lắng hơn cả con, mẹ dậy từ sớm để chuẩn bị mọi thứ cho con, có lẽ, con là đứa trẻ hạnh phúc nhất.

Mẹ bây giờ đã không còn trẻ nữa rồi, sức khỏe không còn tốt nưã, những lần mẹ mệt, rồi đi khám bệnh, là những lần con lo sợ, con thầm cầu xin để rồi thở phào khi mẹ nói mẹ không sao. Con sợ, sợ lắm, một ngày không còn được nhìn thấy mẹ, được mẹ ôm ấp, vỗ về, mẹ ơi, con biết phải làm sao nếu không có mẹ. Khi mẹ hỏi con muốn đi học xa hay không, con đã dứt khoát là không, bởi vì con muốn ở bên mẹ, con không muốn mẹ lại thêm chồng chất nỗi lo cho con.

Những khi mẹ đau ốm, không có bố, có con ở nhà, mẹ biết phải làm sao. Mẹ ơi, có lẽ, mẹ đã hi sinh quá nhiều cho con rồi, con bây giờ cũng đã lớn, mẹ cũng bớt đi được gánh nặng, mẹ đừng chỉ mãi hi sinh như thế nữa, mẹ hãy sống cho cuộc sống của mình đi. Mẹ ơi con xin lỗi, vì bao lần con đã làm mẹ phiền lòng, làm mẹ rơi nuóc mắt. Và con cũng cảm ơn mẹ thật nhiều, vì tình yêu thương, vì sự vị tha mẹ dành cho con. Con hi vọng mẹ sẽ thật khỏe mạnh, vì môiũ bước đường của con, con luôn mong có mẹ ở bên, mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho con. Con ít khi nói điều này, nhưng mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm!

Con của mẹ.

                                                                                           Thiên Trang

Cuộc thi viết thư cho người yêu thương. Những bài thi đạt kết quả cao (phần 4)

Gửi tập thể lớp 11B2.

Đã gần 2 năm kể từ khi chúng ta học chung với nhau rồi nhỉ, thời gian trôi qua nhanh thật đấy…Nhớ ngày nào chúng ta mới chỉ quen biết, mỗi đứa từ một môi trường khác nhau lại học chung một lớp,chẳng đứa nào quen đứa nào, vậy mà giờ có khi tách nhau ra sẽ cảm thấy nhớ nhau lắm ấy…

Thời gian trôi qua và những kỷ niệm cũng theo đó mà bay đi, nhưng những kỉ niệm đối với 11B2 thì lại khác.Lần đầu tiên trong cuộc đời này,mình được gặp một giáo viên chủ nhiẹm luôn thương yêu hoc sinh,một lớp trưởng học rất giỏi và vui tính,một tập thể lớp luôn đoàn kết từ học tập đến nề nếp.Nhớ lần mọi người giúp đỡ nhau, nhớ lần mọi người an ủi nhau lúc vui hay buồn, nhớ lần hội trại mọi người luôn cổ vũ cho lớp hết mình,nhớ lần rủ nhau đi đánh răng vào ba giờ sáng rồi lại leo lên ngủ,nhớ lần tạp dân vũ rồi gần thi mới phát hiện ra lộn bài, nhớ lần tổ chức sinh nhật cho Lạc,…nhìn lại mới thấy,có lẽ từ “nhớ lần’’ phải lặp lại thêm nhiều lần nữa ấy nhỉ,bởi vì có quá nhiều kỷ niệm về 11B2 mà mình vẫn còn luôn nhớ.

Dù đã học 11 năm rồi,nhưng lớp 10 là năm đầu tiên mình thực sự cảm thấy vui nhất. Có lẽ vì đây là lần đầu mình được gặp một tập thể lớp đoàn kết với nhau nhiều như vậy.Một tập thể mà luôn sống và gắn bó với nhau như anh em cùng một nhà,một tập thể luôn cổ vũ hết mình cho một cá nhân, một tập thể mà khi ở nơi này,mình luôn cảm thấy được sự an ủi và an tâm, mọi người đã giúp mình vượt qua những nỗi buồn,cùng mình chia sẻ những lúc vui,cùng chia sẻ hạnh phúc với nhau.Mọi người vẫn thường hay nói,đã gặp nhau là có duyên rồi,vậy mà chúng ta lại cùng học chung một lớp,cùng học với nhau đã gần hai năm.Thời gian trôi qua cũng gắn liền với những cảm xúc vô vàng:vui có,buồn có,giận hờn cũng có…không một từ ngữ nào có thể miêu tả hết những cảm xúc ấy, nhưng có một từ duy nhất để thể hiện cảm xúc ấy, đó là từ “yêu’’.Mình yêu tập thể 11B2 như chính gia đình của mình vậy,có những lúc mình cảm thấy được học trong ngôi trường Bùi Thị Xuân này,được học trong lớp B2 này là một điều tuyệt vời mà mình đã nhận được.Quãng thời gian ba năm cấp ba là quãng thời gian đẹp nhất nhưng có thể là một dấu ấn lớn trong cuộc đời học sinh,và bây giờ mình cũng đã hiểu tại sao mọi người vẫn luôn bảo phải trân trọng khoảng thời gian này.Chỉ mới đi được một nửa chặng đường, nhưng B2 đã giúp mình trưởng thành lên rất nhiều, không còn là một đứa chỉ biét quan tâm đến bản thân nữa, mình bây giờ đã mạnh mẻ hơn và sóng có trách nhiệm hơn….

Những tháng ngày không được học chung với lớp,mình đã nhớ mọi người đến chừng nào. Đã có người từng hỏi mình tại sao không muốn đổi lớp,có lẽ bởi vì B2 đã gắn bó với mình quá thân thiết rồi,mình thật sự cám ơn người đã cho mình cơ hội được học ở B2,nhờ đó mà mình được sống trong những năm cuối của thời học sinh thật hạnh phúc và tuyệt vời biét bao.Có quá nhiều điều để thể hiện tình yêu của mình với B2, nhưng hi vọng bức thư này đã diễn tả cám xúc của mình như thế nào. Có lẽ sẽ ngẹn ngào khi mình nói bằng lời, nhưng với những dòng tâm sự nhỏ nhoi này hi vọng mọi người sẽ hiểu tình cảm của mình đối với lớp. “Hãy nâng niu thời gian bạn có và những kỷ niệm chung…Làm bạn ai đó không phải là cơ hội mà là trách nhiệm ngọt ngào.” Đúng thật, đối với mình, được làm bạn với mọi người là điều may mắn nhất mình từng có, và để sự may mắn ấy trong suốt cuộc đời, mình sẽ trân tọng những gì mình đang có và mãi mãi nắm giữ tình bạn đáng quý này.

Trương Hoàng Phương Thảo

Cuộc thi viết thư cho người yêu thương. Những bài thi đạt kết quả cao (phần 5)

Sài Gòn, Ngày 20 tháng 9 năm 2014

Mẹ yêu của con!

Mẹ ơi con nhớ mẹ,con nhớ mẹ nhiều lắm. Con xuống đây mới được một tuần mà con tưởng cả tháng cả năm cơ.Mẹ khỏe không mẹ, mẹ có uống thuốc đều đặn không?Mẹ có bỏ bữa sáng không đấy? Con ở đây buồn ghê lắm, vì thiếu vắng mẹ.Mười mấy năm con có mặt trên đời,lúc nào cũng có mẹ kề bên, giờ con học xa thiếu mẹ con chịu không nổi mẹ ạ. Con viết thư này muốn nói ra những tâm sự trong lòng con với mẹ,vì nói qua điện thoại con xót tiền mẹ nên chẳng nói lâu được mẹ ạ.

Mẹ ơi,Sài Gòn là gì nhỉ? Con cứ thấy nó không phải nơi dành cho con. Nơi dành cho con chính là nơi có mẹ. Nhưng mà con lại không muốn thêm một giây phút nào nhìn thấy mẹ phải khổ như thế này nữa nên con đã quyết tâm học ở đây, theo đuổi ngành nghề mà con tin tưởng có thể làm giàu từ nó. Nhìn cuộc sống ở đây người ta sướng thật mẹ ạ.Ngày ngày vợ chồng con cái người ta chở nhau đi siêu thị,trung tâm mua sắm, phụ nữ cỡ mẹ thì đi spa làm đẹp, tập thể dục, còn mẹ của con, chỉ vào ra căn phòng trọ bé tí,tĩnh lặng,thiếu bóng người thân,chỉ ngồi đếm từng tờ vé số hay vài đồng bạc lẻ,đến cả tiền ăn còn không đủ thì còn biết cái gì là siêu thị, spa mẹ nhỉ. Con buồn lắm, nghĩ mà thương mẹ vô cùng, đến cả điện thoại bình thường mẹ còn chưa rành sử dụng, thế mà mấy bà tay Iphone, Ipad, áo quần đẹp đẽ. Con thương mẹ, nên càng thấy như thế thì con càng quyết tâm làm giàu bằng mọi giá, để mẹ có thể sung sướng hưởng thụ như họ, hai mẹ con mình sẽ sống cuộc đời không phải lo toan miếng cơm manh áo qua ngày. Con sẽ cho mẹ cuộc sống tốt đẹp và giàu có, để thoát ra khỏi cảnh nghèo khó tủi nhục này, để bù lại những tháng ngày đắng cay hơn ba mươi năm của mẹ.

Mẹ biết không,có những điều con không muốn nói mấy năm qua kể từ khi con biết nhận thức rằng đời mẹ con quá khổ,vì con sợ mẹ buồn lại thêm buồn.Con luôn ước mong mẹ gặp được một người đàn ông nào đó tốt với mẹ,yêu thương san sẻ bớt gánh nặng trên đôi vai run lên trong sương gió cuộc đời,dìu mẹ đi những bước chân còn lại trên quãng đường đời đầy gian truân khổ ải.Mẹ đã mệt mỏi lắm rồi phải không mẹ?Phải chi cha con là một người chồng,người cha tốt thì đơi mẹ đã không khốn đốn thế này.Nợ đời xui khiến mẹ đã chọn nhầm người đàn ông cho mình,một người đàn ông vô dụng,chỉ biết ăn nhậu,hành hạ vợ con.Đó là lí do chỉ còn hai mẹ con mình sống với nhau kể từ mười hai năm trước,cái ngày mẹ ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời là li dị ông ấy.Mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ,quyết đoán.Dù vậy nhưng con biết những con sóng dữ trong biển người vô tình đã vùi dập nửa đời người của mẹ đã khiến cho mẹ rất đa sầu đa cảm,rất dễ bị tổn thương.

Cuộc thi viết thư cho người yêu thương. Những bài thi đạt kết quả cao (phần 3)

scan0001

scan0002

scan0003

scan0004

Tra điểm

hsg

lop10

tnthpt

vanbang

Website hữu ích

logobogiaoducdaotao

LOGO-EDUNET

thi-tuyensinh

logosogiaoduclamdong

 images

tienganhonline

 violympic

elearning

Tài liệu Elearning

lo-go-truong-truc-tuyen

Văn bản

bgd

ic981 logo-cchc

logosogiaoduclamdong

3 cong khai

 

 dethi xem ngoaikhoa  duhoc