Đối tác chiến lược

chung cư imperia garden

Thi An toàn giao thông

HÌNH ẢNH DÙNG CHO CÂU HỎI MINH HỌA

Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

Hành vi vi phạm: điều khiển xe chạy dàn hàng ngang từ 03 (ba) xe trở lên.

Tại điểm b, Khoản 2 Điều 6Nghị định 46/2016/NĐ-CP quy định: Người điều khiển xe mô tô, xe gắn máy (kể cả xe máy điện), các loại xe tương tự xe mô tô và các loại xe tương tự xe gắn máy điều khiển xe chạy dàn hàng ngang từ 03 (ba) xe trở lên, sẽ bị phạt từ 80.000 đồng đền 100.000 đồng.

3 HÌNH SỬ DỤNG ĐỂ THI

1

Hình 1: Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

 2

HÌNH 2 Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

3

HÌNH 3 Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

4

 

HÌNH ẢNH DÙNG CHO CÂU HỎI MINH HỌA

Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

Hành vi vi phạm: điều khiển xe chạy dàn hàng ngang từ 03 (ba) xe trở lên.

Tại điểm b, Khoản 2 Điều 6Nghị định 46/2016/NĐ-CP quy định: Người điều khiển xe mô tô, xe gắn máy (kể cả xe máy điện), các loại xe tương tự xe mô tô và các loại xe tương tự xe gắn máy điều khiển xe chạy dàn hàng ngang từ 03 (ba) xe trở lên, sẽ bị phạt từ 80.000 đồng đền 100.000 đồng.

3 HÌNH SỬ DỤNG ĐỂ THI

Hình 1: Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

HÌNH 2 Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

HÌNH 3 Người tham gia giao thông trong hình đã vi phạm luật giao thông dường bộ như thế nào?

Nhạc tập văn nghệ Kỷ niệm 65 năm thành lập trường

Các em tải nhạc tại đây:

https://www.mediafire.com/folder/x2xseh4np2p01/Ky_niem_65_nam

Trần Hoàng Ngọc Khánh - 12A4 - Cảm nhận, kể chuyện về hình tượng người lính

“ Tuổi trẻ anh gửi lại mảnh trăng thề

Cho bến nước, gốc đa, cho lời ru của mẹ

Câu ca dao của một thời thơ bé

Hóa những cánh cò ấp ủ niềm tin..”

(Trích Tuổi trẻ của anh – Mai Triết)

Chiến tranh đã qua đi hơn bốn mươi năm, thế nhưng những nỗi đau vẫn còn đó cháy âm ỉ trong cuộc sống tưởng chừng như độc lập, hạnh phúc này. Hòa bình hôm nay chúng ta có được phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người chiến sĩ. Độc lập hôm nay chúng ta có được phải đánh đổi bằng giọt nước mắt của mẹ già, của những người vợ và cả những đứa con thơ... Tôi đọc bài “ Đất nước” của Nguyễn Khoa Điềm, với ông không chỉ những anh hùng tên tuổi làm nên đất nước mà còn là những chiến sĩ vô danh, chiến đấu anh dũng và hi sinh thầm lặng cùng “ nấm mồ viễn xứ”, chẳng một ai nhớ mặt chẳng một ai đặt tên. Hôm nay tôi muốn chia sẻ với các bạn về cậu tôi - một người chiến sĩ là cựu học sinh của trường Bùi Thị Xuân, đã hi sinh trong cuộc chiến đấu chống lại thế lực phản động Fulro.

Lại nói một chút về thế lực phản động Fulro, thế lực thù địch với âm mưu lôi kéo nhiều đồng bào dân tộc thiểu số ở các tỉnh vùng Tây Nguyên chống phá Cách mạng. Từ năm 1975 đến 1991 là thời kỳ Fulro hoạt động vũ trang tàn bạo, phức tạp nhất, kéo dài hàng chục năm trời. Chúng tấn công vũ trang, bắn phá, đốt nhà, cướp bóc, bắt cóc và giết hại dân lành, gây căm phẫn trong nhân dân, tội ác trải dài khắp các tỉnh Tây Nguyên.

Ngày 8/5/1978, cậu tôi hiện là học sinh của trường Bùi Thị Xuân,theo lệnh tổng động viên của Thành ủy Đà Lạt đã “ rời giảng đường, gác bút nghiêng theo nghiệp binh đao”, lúc đấy cậu tôi mới 18 tuổi, được xét đặc cách tốt nghiệp. Vào bộ đội cậu tôi thuộc đơn vị C3-840 đóng quân ở huyện Lạc Dương. Cậu rất ít khi được về nhà dù cho Lạc Dương và Đà Lạt chỉ cách nhau hơn mười kilomet; mỗi lần cậu viết thư về nhà đều là nét mực xanh quen thuộc của bút Ba Đình, dặn dò sáu người em phải chăm lo học hành, phụ giúp ba mẹ để cậu yên tâm công tác. Mẹ tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cậu lúc chưa đi bộ đội, mỗi trưa đi học về đều gánh theo một bao mạt cưa ở xưởng gỗ của trường (hiện nay là nhà đa năng) để đun nấu, rồi cậu đi cắt rau heo, quán xuyến hết những việc lặt vặt. Thời gian như thoi đưa, thấm thoắt đã hai năm trôi qua, tết năm 1980 cậu không về; đến ngày 8/2/1980, khoảng tám giờ tôi nhà tôi tiếp đón một đoàn khách. Chiếc xe Jeep đ xịch lại trước cửa nhà, ai cũng vui mừng vì tưởng cậu tôi được về phép, thế nhưng bước xuống xe không có cậu, chỉ có một cán bộ khu phố trưởng cùng hai chiến sĩ. Ông ngoại tôi mời họ vào nhà, sai mẹ rót nước chưa kịp uống thì hai người chiến sĩ đã đứng dậy chào trong tư thế nghiêm rồi cất giọng:” Thưa bác, đồng chí Nguyễn Hữu Lợi đã hi sinh…”. Lúc đó, bà ngoại tôi ngất xỉu, ông ngoại thất thần đánh vỡ chén trà trên tay, từng giọt nước mắt ông lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo đọng vào trong những nếp nhăn nhíu lại đau khổ, không khí chìm vào im lặng rồi bỗng vỡ òa bởi giọng nói non nót của dì tôi (lúc đó dì mới ba tuổi): “Anh ba không về nữa hả ba?”. Từng tiếng ngọng nghịu của dì đánh vỡ hoàn toàn sự kiềm nén cảm xúc, những con tim như bị bóp chặt rồi vỡ vụn, lúc đó trời đổ mưa, cả nhà ngoại tôi cũng thấy lòng đau đớn và khóe mắt tràn lệ. Một tuần sau, kỉ vật của cậu được trả về, chẳng có gì nhiều nhặn, một cái ba lô sờn cũ, một đôi dép cao su đã gần mòn hết, một cái bi-đong, một cuốn sổ tay, một bộ quân phục và một tập thư cậu viết nhưng chưa kịp gửi. Đồng đội cậu kể rằng, rạng sáng ngày hôm đó, đơn vị C3-840 của cậu cùng nhiều đơn vị khác nhận được lệnh truy quét giặt Fulro khẩn cấp, giặt Fulro giả trang thành bộ đội ta rồi khiến cho đơn vị mất đề cao cảnh giác liền xả súng vào, mảnh đạn M79 ghim vào gáy cậu, máu chảy, dù đã được đưa đến trạm xá cấp cứu thế nhưng cậu đã hi sinh. Năm 1980, cậu hai mươi tuổi mẹ tôi mười bốn tuổi. Năm 1986, cậu hai mươi tuổi mẹ tôi hai mươi tuổi. Năm 2000, mẹ tôi ba mươi bốn tuổi cậu tôi vẫn hai mươi tuổi. Năm 2017, mẹ tôi năm mươi mốt tuổi cậu vẫn ở mãi tuổi hai mươi, cái tuổi đầy hoài bão, đầy sức sống nhất của một đời người. Ở tuổi hai mươi, cậu tôi hi sinh, trên tấm bia đá khắc chữ: “TỔ QUỐC GHI CÔNG, LIỆT SĨ NGUYỄN HỮU LỢI”.

Nhìn lại những ngày khó khăn gian khổ, nhìn lại một thời “máu và hoa”, tôi càng tự hào về sự đóng góp lớn lao của người lính, không chỉ trong chiến tranh mà còn trong thời bình, những chiến sĩ Trường Sa, Hoàng Sa ngày đêm bảo vệ từng hòn đảo, từng dải đất, từng ngọn sóng quê hương. Hôm nay, trang sử mới của đất nước Việt Nam độc lập được mở ra, tiếp nối truyền thống yêu nước của cha ông, người lính còn phát huy thêm thế mạnh của mình trong công cuộc xây dựng bảo vệ đất nước; cùng trọng trách thiêng liêng, sứ mệnh cao cả, nhịp đập cháy bỏng trong tim người lính hòa vào nhịp đập của dân tộc của Tổ Quốc. Cầm chắc tay súng canh gác giấc ngủ bình yên cho non sông cùng lí tưởng: “ Nếu là người tôi sẽ chết cho quê hương”.

Đà Lạt, ngày 10 tháng 12 năm 2017.

Bùi Thị Xuân hành khúc

BÙI THỊ XUÂN HÀNH KHÚC


 

 Bùi Thị Xuân đây trường ta mến yêu muôn đời.

Bùi Thị Xuân ta về từ khắp nơi.

Bùi Thị Xuân ta cùng vun sức sống bao người lòng tưng bừng ta hát khúc mùa vui.

ĐK:

Hãy cố gắng luyện rèn như nữ anh hùng.

Hãy phấn đấu chuyên cần ta không ngại ngùng.

Hãy xứng đáng ta là nòi giống tiên rồng.

Sáng chói mãi Đà Lạt Việt Nam quê hương.

 

Lê Vũ Tường Vy - 12A10 - Cảm nhận, kể chuyện về hình tượng người lính

Đại tướng - Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp, nhà quân sự thiên tài, một trong những học trò xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh, người đã cầm quân chinh chiến đánh thắng hai đế quốc là thực dân Pháp và đế quốc Mĩ. Cuộc đời và sự nghiệp của Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp đã đưa ông lên tầm cao của các danh tướng thế giới. Vị Đại tướng vĩ đại của dân tộc Việt Nam, khi còn tại thế ông là một huyền thoại và khi tạ thế ông trở thành bất hủ.

Được cụ Hồ ủy thác trọng trách cầm quân, dưới sự lãnh đạo của Đảng, nắm vững cẩm nang làm tướng mà cụ Hồ trao cho, quán triệt đường lối chiến tranh nhân dân toàn dân, toàn diện và trường kì, đứng vững trên nền tảng chính trị của khối đại đoàn kết toàn dân, ông đã dẫn dắt toàn quân đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác trong suốt 30 năm chiến tranh, giải phóng dân tộc. Đức độ và tài năng của ông đã đem lại cho ông niềm tin yêu trọn vẹn của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân, lòng mến mộ của bạn bè quốc tế và cả sự khâm phục của những người hôm qua còn là đối thủ của ông. Cuốn sách Võ Nguyên Giáp - Danh tướng thời đại Hồ Chí Minh là những trang sách phác thảo chặng đường đầu tiên của Đại tướng - Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp trong suốt cuộc trường chinh thắng hai đế quốc hùng mạnh.

Với tư cách là một nhà nghiên cứu am tường lịch sử chiến tranh cách mạng và là người trong cuộc, bằng những tư liệu lịch sử chân thực của cả phía ta và phía đối phương, từ thực tế xây dựng, chiến đấu và trưởng thành của quân đội ta trong cuộc kháng chiến lần thứ nhất, tác giả - Đại tá Trần Trọng Trung đã trình bày quá trình Đại tướng - Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp, dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ, chỉ huy toàn quân đánh thắng đội quân xâm lược của thực dân Pháp.

Cuốn sách Võ Nguyên Giáp - Danh tướng thời đại Hồ Chí Minh bao gồm 10 chương, được sắp xếp theo tiến trình cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp cũng như quá trình hoạt động cách mạng của Đại tướng - Tổng Tư lệnh, từ “Lần đầu tiên gặp Nguyễn Ái Quốc”, “Lãnh sứ mệnh cầm quân” (chương I), đến “ Những chiến công đầu tay”, “Đập tan âm mưu giành quyền chủ động của Đờ-lát”, rồi đến “Đòn chiến lược cuối cùng” (chương II-IX). Có thể nói, cuốn sách đã làm sống dậy cả một thời kì hào hùng của dân tộc, tuy đầy hi sinh, mất mác nhưng cuối cùng đất nước cũng đã giành được độc lập, tự do. Xuyên suốt cuốn sách là hình ảnh vị Đại tướng - Tổng Tư lệnh trí dũng song toàn, với tầm nhìn chiến lược đã chỉ huy quân đội ta giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác. Đặc biệt, tác giả đã dành hẳn một chương (chương X) để xây dựng chân dung Đại tướng Võ Nguyên Giáp dưới nhiều góc độ từ nhà chính trị cho đến “Một thống soái quân sự cỡ lớn”, từ cái “tôi trong mối quan hệ tập thể” đến “Cây đại thụ rợp bóng nhân văn”. Có thể nói, tác giả đã xây dựng rất thành công chân dung Đại tướng - Tổng Tư lệnh, nhà chính trị, quân sự kiệt xuất của dân tộc Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh.

Khắp trong và ngoài nước ai ai cũng đều biết Võ Nguyên Giáp là Đại tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam, Người anh cả của đội quân từ nhân dân mà ra và bách chiến bách thắng, lần đầu tiên trong lịch sử thế giới đánh bại hai thế lực thực dân, đế quốc mạnh nhất là thực dân Pháp và đế quốc Mĩ. Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, Võ Nguyên Giáp là tướng duy nhất được phong một lần quân hàm đại tướng. Có nhiều vị tướng của ta và cả đối phương đánh giá Tướng Giáp xứng đáng là Đại Nguyên soái. Ấy vậy mà con người đặc biết đã đi vào huyền thoại lại vô cùng bình dị, hiền từ, dễ gần và ấm áp với mọi người, đậm chất mộc mạc của Lệ Thủy - Quảng Bình nắng gió, chịu khó, chịu thương, quê hương của vị Đại tướng kính yêu.

Đã có rất nhiều mĩ từ dùng để khen ngợi dành cho vị Đại tướng xuất chúng, được cả thế giới ghi nhận và đưa vào danh sách những tướng soái vĩ đại nhất của nhân loại mọi thời đại, với hàm ý đầy kính trọng và khâm phục. Nay Người đã về với thiên thu nhưng tên tuổi của Người vẫn sáng mãi cùng lịch sử trong sự kính yêu vô hạn của người dân Việt Nam, trong sự ngưỡng mộ và tưởng nhớ của những người yêu chuộng hòa bình khắp năm châu bốn bể. Dẫu biết “sinh vô hạn, tử vô kì” nhưng cuộc đời của vị danh tướng huyền thoại này từ lúc cất tiếng khóc chào đời đến lúc từ giã cõi trần đều mang những thời khắc có thể coi là rất đặc biệt. Võ Nguyên Giáp chào đời ngày 25 tháng 8 năm 1911. Tháng 8 năm ấy là mùa mưa lũ và 103 năm sau Đại tướng về với Bác Hồ, về với tổ tiên cũng nhằm mùa mưa bão. Quảng Bình quê hương yêu dấu là nơi quê cha đất tổ của vị danh tướng huyền thoại năm ấy bị bao trùm trong mưa bão và một cơn bão khác lại dâng lên: Bão lòng tiếc thương, tưởng nhớ Đại tướng của nhân dân.

Chưa một lần được may mắn diện kiến bậc vĩ nhân - Đại tướng Võ Nguyên Giáp để nắm lấy tay Người làm nên huyền thoại đặc biệt của muôn đời đã dẫn dắt quân dân làm nên những chiến thắng mang tầm thời đại. Từ tận sâu trong đáy lòng, những người con đất Việt đặc biệt kính yêu và ngưỡng mộ Người, khi nghĩ và viết về Đại tướng, tự dưng thấy mình như lớn hơn, trưởng thành hơn, bỗng thấy mình như được thanh lọc, bớt đi những nhỏ nhen, phải ra sức mà phấn đấu, cố gắng nhiều hơn nữa, xứng đáng với những gì mà Đại tướng và các thế hệ ông cha đã cống hiến cho dân tộc và chắc chắn rằng hàng vạn người cũng  có chung suy nghĩ này khi nghĩ về Đại tướng.

Mọi hiểu biết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp chỉ qua lời kể của các thế hệ người cao tuổi, sách vở hay thông tin đại chúng nhưng thấy sao mà gần gũi, quý mến Đại tướng như là người ông, người cha cao cả của quê hương Quảng Bình yêu dấu. Người Quảng Bình và nhiều người dân trên khắp mọi miền đất nước đều trìu mến gọi Người là Bác Giáp, nghe sao mà thân thương, vừa tôn kính lại vừa gần gũi, ấm áp giống như cách mà mọi con người Việt Nam gọi lãnh tụ Hồ Chí Minh là Bác Hồ vậy. Nếu lãnh tụ Hồ Chí Minh vĩ đại là người được nhân dân Việt Nam kính yêu nhất thì Đại tướng Võ Nguyên Giáp là người thứ hai nhận được những tình cảm tốt đẹp này. Để được như thế, rõ ràng là ngoài tài năng lớn mà khắp nơi nơi đã từng biết, vị tướng huyền thoại còn được biết đến là hiện thân của một bậc vĩ nhân nhưng vô cùng bình dị với nụ cười bình thản và vui vẻ, chân tình trong từng lời nói và việc làm, luôn quan tâm tới nhân dân mà đặc biệt là người lính và những anh bộ đội cụ Hồ. Thấy thấp thoáng đâu đó phong cách của Bác Hồ trong con người Bác Giáp, phải chăng những phẩm chất tốt đẹp nhất của con người Việt Nam thể hiện ở lãnh tụ Hồ Chí Minh đã ít nhiều được các học trò của Người học tập, noi theo mà một trong số những người học trò xuất sắc và gần gũi nhất là Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đó là những phẩm chất cách mạng sáng ngời, song toàn văn võ nhưng lại rất đời thường và giản dị, gần gũi và gắn bó với quân dân, luôn phục vụ vì lợi ích của nhân dân và dân tộc.

Những ngày Đại tướng còn sống, đi đến đâu cũng được hằng trăm người vây quanh chào đón ân cần. Từ những ngày còn đương nhiệm hay khi đã về già, sức đã yếu, đi đến đâu Đại tướng cũng đều hỏi thăm đồng bào từ các cụ bô lão đến các em thiếu nhi. Nay, khi Người nằm xuống, những giọt nước mắt của người dân cả nước đã rơi tỏ lòng tiếc thương và tưởng nhớ, từ những cụ già ở Mường Phăng nơi đặt cơ sở chỉ huy của Đại tướng đánh tan giặc Pháp tại lòng chảo Điện Biên Phủ năm nào đã lập bàn thờ Đại tướng khi nghe tin Người ra đi, đến những cụ già 90 tuổi bắt xe đò từ tận miền Nam ra phố Hoàng Diệu - Hà Nội là nơi sinh sống của Người để viếng và tiễn đưa linh hồn Người lần cuối. Con đường dài với hàng ngàn người xếp hàng nối đuôi nhau tới gần Quảng trường Ba Đình để chờ vào tiễn biệt trước khi người anh hùng dân tộc ra đi mãi mãi về nơi an nghỉ cuối cùng tại quê hương Quảng Bình. Tất cả đều trật tự, lặng yên, không khí trang nghiêm kính trọng dành cho vị tướng của nhân dân đã trở thành tượng đài bất tử trong lòng dân tộc và thế giới ngay từ khi Đại tướng Võ Nguyên Giáp còn đương thời.

Chiến thắng Điện Biên Phủ năm xưa (7/5/19454) làm thế giới phải nhớ mãi đến tên tuổi Võ Nguyên Giáp và Đại thắng mùa xuân đánh thắng đế quốc Mĩ (30/4/1975) gọi tên người chỉ huy đầu tiên chỉ đạo đội quân nhan dân chiến thắng hai đế quốc hùng mạnh nhất lúc bấy giờ, nhưng chưa từng được đào tạo qua một trường quân sự nào. Những chiến thắng oanh liệt đó đã chấm dứt hoàn toàn sự đô hộ của thực dân, đế quốc ở Đông Dương, cổ vũ phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới tiếp tục vùng lên và giành thắng lợi. Với Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Người luôn khiêm nhường, thường tránh những lời ngợi khen của báo giới, kí giả dành cho mình. Đại tướng luôn tâm niệm rằng, không có chiến tranh thì thật tốt, không có chiến thắng nào trong chiến tranh là đẹp cả. Phải, trước khi trở thành người chỉ huy quân đội thì Võ Nguyên Giáp là một thầy giáo dạy lịch sử, từ những buổi đầu khởi nghĩa giành chính quyền ông đều căn dặn đoàn quân của mình là luôn cố gắng giải quyết sự việc trước hết bằng hòa bình, thương thuyết, Người không ủng hộ chiến tranh và thường gọi những cuộc chiến tranh là những sai lầm do những kẻ hiếu chiến tạo ra. Đó cũng là điều rất nhân văn và đặc biệt trong phong cách của Đại tướng có một không hai này. Sau những chiến thắng, trong khi các chiến sĩ hò reo vui mừng thì người tướng lĩnh đứng đầu toàn quân ấy lại ngậm ngùi rơi nước mắt thương tiếc cho biết bao chiến sĩ đã ngã xuống, nhiều người lính phải chịu thương tật vì đạn bom, những mất mác là quá lớn và quá đau thương. Sau này cũng thế, khi những lần được hỏi về chiến công vĩ đại năm xưa, người chỉ huy huyền thoại năm nào cũng đều xúc động nhắc về sự lãnh đạo tài tình của Bác Hồ, của Đảng, về sự chiến đấu hi sinh quên mình của dân và quân ta. Riêng Đại tướng chỉ xem phần đóng góp của mình như một giọt nước giữa bao la biển cả, xem mình bình đẳng với những người lính. Đại tướng luôn nhắc nhở các thế hệ nhớ về những sự hi sinh quên mình của các chiến sĩ đã ngã xuống vì độc lập tự do của dân tộc.

Bậc vĩ nhân đã nằm xuống sau hơn một thế kỉ cống hiến mà những công lao đã trở thành bất tử với lịch sử. Sinh thời, Đại tướng đã viết những bộ sách làm sáng ngời tư tưởng Hồ Chí Minh - người lãnh tụ, người thầy kính yêu của mình, là kim nam châm chỉ hướng cho đường lối của dân tộc Việt Nam. Có thể thấy việc học tập và sáng tạo của Đại tướng Võ Nguyên Giáp là không ngừng nghỉ. Đó là việc làm cần thiết cho các thế hệ hôm nay và mai sau nhằm củng cố và phát huy tính sáng tạo trng nghệ thuật quân sự đậm chất Việt Nam, cũng là phong cách của người thầy không bao giờ phai nhạt trong con người Đại tướng luôn quan tâm tới ngành giáo dục nước nhà, lò đào tạo nhân tài cho cả nước. Đúng như tâm niệm lúc sinh thời, Đại tướng nói rằng nếu không làm người lính thì sẽ vẫn là người dạy lịch sử để thấy sự khiêm nhường trong nhân cách vị tướng vĩ đại là sáng mãi, sống mãi với thời gian.

Đại tướng hưởng thượng thượng thọ 103 tuổi, âu cũng là điều hiếm thấy trong các bậc vĩ nhân. Sinh ra trong loạn lạc, lớn lên trong đấu tranh cách mạng, làm nên những chiến công lừng lẫy, bắt tay vào chỉ đạo xây dựng kiến thiết, được chứng kiến đất nước hoàn toàn độc lập, tự do và ngày càng phát triển đi lên. Đại tướng đã mãn nguyện ra đi, không hối tiếc một điều gì, linh hồn Người ngậm cười nơi chín suối. Có thể nói rằng, nếu không có vị lãnh tụ Hồ Chí Minh thì sẽ không có Đại tướng Võ Nguyên Giáp và nếu như thế thì ắt hẳn lịch sử nước ta sẽ đổi thay rất nhiều. Đây có thể xem là nhân duyên vĩ đại làm nên đỉnh cao minh triết của dân tộc Việt Nam sau hàng ngàn năm lịch sử, đó là thời đại Hồ Chí Minh - Võ Nguyên Giáp.

Tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần lan đi, không phải máu mủ, ruột rà gì với Người sao hàng vạn người vẫn khóc thương, tưởng niệm? Phải chăng tài năng và nhân cách trong Võ Nguyên Giáp từ lâu đã trở thành biểu tượng cao đẹp trong lòng những người yêu chuộng hòa bình, kể cả những kẻ thù bên kia chiến tuyến, giờ đây nhận được dữ thì tình cảm ấy chợt dâng lên và vỡ òa hướng về Đại tướng kính yêu. Nhân dân Việt Nam tổ chức Quốc tang cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng là một điều vô cùng đặc biệt vì những công lao to lớn của Người và sự kính yêu vô bờ của người dân dành cho người lính và vị tướng vĩ đại. Nhân dân cả nước, đồng bào miền Trung nói chung và người dân Quảng Bình nói riêng sẽ biến niềm tiếc thương vô hạn thành hành động, phát huy tinh thần quật cường của Đại tướng nỗ lực vượt khó, quyết tâm xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng vững mạnh và phát triển.

“Có những phút làm nên lịch sử

Có cái chết hóa thành bất tử”

                                         (Tố Hữu)

Dẫu biết ngòi bút nhỏ bé vẫn không thể kể hết những chiến công và những phẩm chất cao đẹp đáng để giới trẻ học tập của Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhưng với tình cảm, sự kính trọng và tất cả lòng thành thì những câu văn về Người vẫn sẽ được viết.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp:

QUỐC SỬ LƯU DANH

LÒNG DÂN TẠC TƯỢNG

*Trích dẫn:

- Link: www.nxbdqg.org.vn

- Sách: Võ Nguyên Giáp - Danh tướng thời đại Hồ Chí Minh

(Tác giả: Đại tá Trần Trọng Trung)

- Một số thông tin về tiểu sử Đại tướng Võ Nguyên Giáp:

https://vi.m.wikipedia.org

Tra điểm

hsg

lop10

tnthpt

vanbang

Website hữu ích

logobogiaoducdaotao

LOGO-EDUNET

thi-tuyensinh

logosogiaoduclamdong

 images

tienganhonline

 violympic

elearning

Tài liệu Elearning

lo-go-truong-truc-tuyen

Văn bản

bgd

ic981 logo-cchc

logosogiaoduclamdong

3 cong khai

 

 dethi xem ngoaikhoa  duhoc